Khi tôi và bà xã lần đầu gặp nhau, chúng tôi đã ở cái tuổi xấp xỉ 30, có kinh nghiệm tiếp xúc tầng lớp nhất định. Ở tuổi này không cần phải rào đón trước sau gì cả. Cô ấy là người trước tiên đưa ra các vấn đề học thuật, từng lớp, nghệ thuật, hạnh phúc gia đình... để "thăm dò" tôi. Tôi đáp chính trực theo nghĩ suy của bản thân, không nói quanh vòng vo.
Rồi chúng tôi cùng nhau đi chơi gần đến du lịch xa, thăm hỏi bác mẹ, người thân của nhau, viếng thăm quê hương bà con hai họ của nhau. Sau ba tháng, tôi chủ động đặt vấn đề cưới hỏi. Không có chút khó khăn cản ngăn nào. Đến nay, chúng tôi đã sống với nhau hơn 20 năm. cha mẹ cô ấy là tiểu thương, ba má tôi là trí thức. Nội ngoại tôi tất là trí thức và doanh gia. Nội ngoại cô ấy là tiểu thương. Những đứa em của cô ấy (bao gồm cả các em họ bên nội bên ngoại) đều tốt nghiệp đại học.
Chênh lệch là chuyện của đời trước, đời sau không chênh lệch là đủ rồi. Có chênh lệch chăng là ở cái gọi là "truyền thống gia đình". Một bên khá mê tín dị đoan, bên kia gần như vô thần. Con dâu của ông bà đáp ứng đầy đủ các tiêu chí thì ông bà còn đòi hỏi gì nữa. Con dâu hơi mê tín chút nhưng bù lại bàn thờ gia tiên tiêm tất, lễ giỗ đầy đủ. Ông bà bằng lòng, thương con dâu lắm, thương đến mức nhiều khi tôi nhầm tưởng mình không phải là con trai mà là con rể.
Phía nhà vợ, tôi vẫn thẳng tính "tháp tùng" ông bà nhạc đi chùa mặc dầu tôi vô thần. Đặc biệt, cha vợ cực kỳ ăn ý với con rể, bao che hết mức như thể tôi là con trai ruột của ổng. Về nhà vợ là cả băng em vợ, em họ 2 bên nội ngoại của vợ, anh em cột chèo (anh em rể) lại hú nhau tập hợp bày bàn ăn nhậu. Bên tôi không ăn nhậu, Tết nhất ngày nghỉ dài ngày thì xách ba lô đi du lịch xa.
Do thích náo nhiệt, tôi thăm hỏi bên phía vợ nhiều hơn bên phía mình còn cô ấy thì trái lại. Nhờ quan hệ bên phía tôi, cô ấy chóng vánh trở thành "nữ thương buôn", thu nhập vượt xa tôi, quan hệ từng lớp rất rộng. Lương của tôi ngót 60 triệu, so với tiền cô ấy kiếm được không đủ để nhét kẽ răng. Người ta nói tôi có phúc. Vậy cái phúc ấy từ đâu mà có? Có phải từ sự bắt đầu làm quen tìm hiểu bà xã không?
đầu tiên, bạn có tư duy độc lập không? Không có thì đừng đề cập đến . Tư duy độc lập là bạn có suy nghĩ riêng, biết tham khảo ý kiến nhiều chiều của người này người kia, cân nhắc và tự đưa ra quyết định. Người không có tư duy độc lập thường phụ thuộc vào suy nghĩ của người khác, đặc biệt cực kỳ quan hoài đến cái gọi là "dư luận". Dư luận là một thứ gây áp lực.
Tuy nhiên, dư luận chả bao giờ đồng nhất vì luôn có những nhóm người, những giai tầng khác nhau. Tự bạn phải xác định được, bạn thuộc về nhóm người nào, giai tầng nào. Nếu nhóm người hay giai tầng của bạn có dư luận này nọ về bạn thì đó mới là cái đáng quan tâm chứ không phải ai nói gì cũng nghe (ai nói gì cũng nghe gọi là "ba phải").
quan hoài ở đây là nghĩ suy xem quan điểm của họ có tính xây dựng, làm lợi cho mình hay loại quan điểm thuộc dạng "độc mồm độc miệng". Loại thứ nhất rất ít, loại thứ hai thường chiếm phần đông.
Ta quan hoài để ta phân tách lọc bỏ ra người nào đáng để ta giao lưu chứ không phải quan tâm là phụ thuộc vào ý kiến của họ. Ngoài ra, cũng có những người không quan tâm dư luận, không cần tham khảo quan điểm của ai. Những người này thường là những người cố chấp bảo thủ, tự cho là đúng. Những người này ít khi vấp ngã nhưng khi vấp ngã sẽ ngã một cú rất đau gần như không đứng lên nổi. Đề cập đến tư duy độc lập để làm gì ?
Nếu bạn đời của bạn có tư duy độc lập như bạn thì sức ép bác mẹ người thân bạn bè đồng nghiệp gây ra phần ai nấy gánh. Tóm lại. Tư duy độc lập trong hôn nhân chính là môn đăng hộ đối. Làm sao biết bạn trai/ bạn gái của bạn có tư duy độc lập? Bạn đã bao giờ đến nhà họ chơi chưa? Có bộc trực không? Có hay gặp gỡ bạn bè đồng nghiệp của họ không?
Trong những cuộc gặp gỡ ấy, bạn khéo léo đưa ra vấn đề để mọi người cùng tranh luận nhẹ nhàng. Từ đó, dựa vào chừng độ tham dự của bạn trai/ bạn gái ấy mà ta xác định được họ có tư duy độc lập hay không. Không có thì nên rút lui chia tay sớm để tránh những chuyện đau lòng về sau khi tình cảm sâu sắc đến mức không bứt ra được.
Phương Tây có câu danh ngôn "Cho tôi nói chuyện với bạn của bạn, tôi sẽ cho biết bạn là người như thế nào". Tư duy độc lập được hình thành từ đâu? Từ giáo dục và từ sự tự lập. ba má thường xuyên áp đặt con cái thì chúng sẽ ỷ lại, không muốn lo nghĩ những chuyện nhức đầu.
Những đứa trẻ ỷ lại cha mẹ thường là những đứa trẻ hay bị ăn hiếp ở trường. Có việc làm có thu nhập rồi vẫn ở chung với bố mẹ thường ỷ lại vào cha mẹ, không quan tâm những chuyện nhà cửa, đi chợ nấu ăn hàng ngày, có con cái cũng vứt cho ba má trông nom.
Lắm người hai, ba mặt con mà hỏi chuyện săn sóc trẻ nít, đi chợ nấu bếp hàng ngày thế nào, ú ớ hoặc mần thinh. Vợ/ chồng không có tư duy độc lập khi đưa ra ý kiến gì đó, người còn lại sẽ rất nhức đầu vì ý kiến của ông xã/ bà xã chịu ảnh hưởng nặng nề của "ai đó" chứ không phải là ý kiến riêng của họ.
Những quan điểm này thường không đặt trên nền tảng của cái gia đình nhỏ này mà dựa trên nền móng của "ai đó" mà họ chịu ảnh hưởng. Ví dụ, người ta có tiền người ta mua xe hơi. Mua xe hơi xong cũng chả ảnh hưởng gì đến khả năng tài chính phí hàng ngày. Mình không có tiền nhưng mình chịu ảnh hưởng của "ai đó" có xe hơi, thế là gom góp vay khắp nơi để mua bằng được xe hơi. Có xe hơi rồi thì nợ ngập mặt, cuộc sống đảo lộn, tự làm khổ chính mình.
tỉ dụ khác, hợp tác kinh doanh thua lỗ. Ừ, mình mất họ cũng mất. Thế nhưng mình lại không chịu nghĩ, cái mình mất với mình là cả gia tài, cái họ mất với họ chả bằng cọng lông.
Tư duy độc lập là điều kiện cần nhưng chưa đủ. Điều kiện đủ là trình độ văn hóa phải tương đồng. Tôi nhấn mạnh là trình độ văn hóa không phải là trình độ học thức (bằng cấp) nhé. Người có trình độ văn hóa cao dễ dàng giao lưu tiếp xúc với người khác, biết việc gì cần làm việc gì không nên làm, có khả năng tụ tập phân tích tin tưởng và đưa ra dự đoán đơn giản ở mai sau gần, có kế hoạch chi tiết cho cuộc sống cũng như công việc, biết thưởng thức nghệ thuật (phim ảnh, ca nhạc, hội họa, sàn diễn, văn học, tin tức báo chí...).
Hai người có trình độ văn hóa tương đồng sẽ dễ dàng san sớt những thành công cũng như khó khăn trong cuộc sống, sinh hoạt, giải trí, công việc nhà cửa nội trợ. Trình độ văn hóa chênh lệch sẽ dẫn đến những cuộc cãi vã "ông nói gà bà nói vịt", chuyện nhỏ hóa to trước sau cũng dẫn đến vỡ vạc, ly hôn, trừ phi, vâng, bao giờ cũng có ngoại lệ, người này hoàn toàn phụ thuộc người kia về mọi mặt. Bạn đã bao giờ đưa bạn trai/bạn gái đi xem phim, sàn diễn... chưa?
Xem rồi có bình luận, tranh biện về cái đã xem không hay xem chỉ để có thời kì gần gũi thôi? Bạn càng kỹ tính (không phải là khó tính khó nết nhé) với người thương thì cuộc sống sau này sẽ rất nhẹ nhàng, ít phải chịu các sức ép về gia đình, toàn tâm toàn ý ứng phó với các loại áp lực bên ngoài.
trái lại, chuyện nhà rối tung, sức ép từng lớp, sức ép công việc lâu dần dẫn đến stress và đủ thứ bệnh về thần kinh. Nên nhớ rằng, gia đình là hậu phương không phải là chiến trường. Ở ngoài đối phó với người dưng đã đủ mệt, về nhà đối phó với người nhà nữa thì hỏng.
san sớt bài viết của bạn cho trang quan điểm .
Lâm
0 nhận xét:
Đăng nhận xét