(Bài viết Ý kiến không nhất mực phải trùng với quan điểm của VnExpress.net)
Hiện tại, Việt Nam đang phải đối mặt với một kẻ thù mới, Covid-19. Kẻ địch mà chúng ta không nhìn thấy bằng mắt thường nhưng tác động mạnh mẽ tới sức khỏe của cả dân tộc, tác động đến nền kinh tế - tầng lớp và hơn hết tác động mạnh mẽ đến tâm lý của người dân. Và có vẻ, nhiều người chúng ta đang sợ hãi, sợ chính mình bị nhiễm bệnh, nên chúng ta trốn cách ly; và lo sợ khi có những người từ nước ngoài trở về giang san sẽ mang theo mầm bệnh và lây cho người trong nước.
Những đội viên của sơn hà đang ở tiền phương, dù là quân, dân, những bồ nguyện, đội ngũ y, bác sĩ hay những người phi công, tiếp viên hàng không, những đứa ở tâm dịch... họ đang sống, nắm, đương đầu, thầm lặng hy sinh. Dù biết bản thân có thể bị nhiễm bệnh, thậm chí có thể hiểm nguy tính mệnh, nhưng họ vẫn nối làm vị đứng phía sau những con người đó là chúng ta, hơn 90 triệu người dân Việt Nam.
Covid-19 không đáng sợ. Nếu thực hiện đúng chủ trương, định hướng và các biện pháp phòng chống, giảm nguy cơ lây của Chính phủ và các chuyên gia đưa ra, chúng ta sẽ chiến thắng. Thứ đáng sợ hơn cả là sự sợ hãi và kỳ thị. Dân tộc ta, giang san ta phát triển được tới ngày nay nhờ ý thức yêu đất nước luôn trong lòng của mỗi người dân và truyền thống đại kết đoàn dân tộc. Chúng ta sợ hãi những đồng bào bị bệnh, tức là đang phá hủy ý thức đại kết đoàn dân tộc có từ ngàn đời đó.
Tôi cũng sợ, nhưng là sợ Covid-19, chứ không phải những đồng bào bị nhiễm bệnh. Khi được chữa trị hợp lý, những người bị bệnh sẽ khỏi và cũng là những con người thường ngày như chúng ta. Họ cũng có xúc cảm, cũng sợ hãi, cũng lo âu.
Chính những con người đó mới đang phải đối diện và đấu tranh với bệnh tật hàng ngày, họ đang phải chịu đựng và sợ hãi hơn chúng ta, nhưng họ vẫn cầm để vượt qua. Vậy vì sao những con người đang khỏe mạnh không chũm gian bệnh tật để không truyền nhiễm ra cộng đồng, bảo vệ sức khỏe của chính bản thân, gia đình và toàn từng lớp?
kết đoàn, chúng ta sẽ thắng lợi. đoàn kết ở tuổi này không phải là tụ tập lại, đi sát bên nhau để "nhiễm bệnh cả đám" để rồi phải đi cách ly. Mà kết đoàn là ý thức cả sơn hà chống dịch, người người chống dịch, nhà nhà chống dịch. Việt Nam có thể nghèo, mỗi người trong chúng ta có thể nghèo về vật chất, nhưng chẳng thể nghèo về tinh thần và ý thức trách nhiệm.
Trong những ngày này, tôi đọc thấy đâu có chuyện Mỹ, HongKong tặng tiền cho người dân, nhưng Việt Nam không thể đáp ứng những điều này bởi giang san còn nghèo. Với dân số hơn 95 triệu người, con số ấy rất lớn đối với sơn hà.
quân thù của chúng ta là Covid-19, khí giới của chúng ta là khẩu trang, nước sát khuẩn, là tinh thần tự bảo vệ bản thân, gia đình và xã hội.
Thứ chúng ta cần hy sinh là sự tự do đi lại cá nhân chủ nghĩa. Hãy tạm hoãn những hoạt động cá nhân không cấp thiết để toàn tâm, toàn ý chống dịch. Ai có tiền góp tiền, ai có của góp của, nếu không có cũng có thể động viên tinh thần những người ở tiền tuyến chống dịch, hoặc đơn giản chỉ là làm theo chỉ dẫn. Chỉ cần như vậy, tôi tin Việt Nam sẽ thắng trận này.
Chia sẻ bài viết của bạn cho trang Ý kiến .
Phạm Ngọc Thành